::: Chao mung ban den voi website Truong DH Hung Vuong::
Trang chủ
Tin tức mới
CÔNG NGHỆ SAU THU HOẠCH: Lựa chọn để gặt hái thành công
Nhu cầu nhân lực ngành Tài chính – Ngân hàng, chưa bao giờ hết “nóng”
Trở thành nhà quản trị bệnh viện xuất sắc
Khám phá cơ hội nghề nghiệp với ngành CNSTH
Ngày hội Hướng nghiệp, dạy nghề lần 5 - năm 2017
Lễ công bố logo mới của Trường
Công bố các quyết định nhân sự của Trường
Giải cầu lông “Mừng Xuân Bính Thân 2016”
Họp mặt Tân niên mừng Xuân
Đoàn cán bộ Trường ĐH Hùng Vương Tp.HCM tham quan, học tập kinh nghiệm các khu công nghiệp và trường đại học phía Bắc
Sự kiện qua ảnh
Web link
Số người truy cập
Trang tin số 2/2009
Con gái nhờ đức cha, con trai nhờ đức mẹ”. Tôi đọc câu ấy cũng nhiều rồi, tuy nhiên để hiểu hết nó thì là cả một vấn đề. Tôi thấy cha hay mẹ đều rất thương tôi, nhưng có lẽ tại tôi là con gái, nên tôi thân cha thật nhiều, mà cha cũng cưng con gái của cha nữa, con gái rượu mà nhỉ!
Tôi thích nhất là mỗi khi cha đi đâu đấy, lại nói "cha đi..." và y như rằng, hễ tôi lên tiếng "cho con đi với" thì cha không bao giờ từ chối. Những lúc như thế, bất chấp mẹ có không cho đi, nào là tối rồi, hay nắng lắm, theo làm gì.... cha con tôi vẫn cứ cười khì và cha đèo tôi đi. Sướng lắm! Thích nhất là được ngồi sau lưng cha, thấy an toàn mà vững tâm lắm lắm, không lo gì cả! Có lắm khi cha đưa rước tôi tới lớp học, mặc bộ áo dài ngồi sau lưng cha mới thấy tuyệt làm sao! Cũng có khi tôi dựa đầu vào vai cha. Vai cha thật rộng, thật ấm, được ngủ trên vai cha thì không gì thú vị bằng. Sau một ngày lăn vào sách vở, tối về được ngồi yên sau lưng cha, dựa vào vai cha và nghe cha hỏi"mệt lắm hả?" thì thấy thật hạnh phúc.
 
Bây giờ tôi lên thành phố học rồi, cách cha mấy chục cây số, xa miết, có thèm cũng không được mè nheo nhõng nhẽo với cha nữa rồi, hix! Mỗi lần cha điện thoại cho tôi, tôi cứ cười hì hì, cha cũng cười nói"cha mày…", nghe ấm lòng đến lạ. Lần nào cũng vậy, cha mà lên thăm tôi là không muốn cho cha về. Nói chuyện với cha rất thích, thấy thật an tâm, nhưng thật tình thì hai cha con nói chuyện ít khi nào tôi không nghịch ý cha. Tôi rất khó bảo, cứ cãi hoài cãi mãi, và cuối cùng là phụng phịu giận hờn!
 
 Cha tôi nghiêm khắc đến lạ lùng. Tôi không thể nào quên những trận đòn khiếp vía của cha, hồi tôi còn bé hay bị đòn lắm, eo ôi là sợ. Lúc ấy, cha trong tôi định nghĩa là người không thể cãi lời! Nhưng lớn lên một chút, hình như là năm lớp 4 thì tôi đã không còn bị cha đánh đòn nữa, không phải vì lúc ấy tôi đã lớn, mà là vì lúc ấy cha chẳng nỡ nào mà đánh tôi nữa. Hồi ấy, em gái tôi phải ở bệnh viện suốt. Vậy là tôi cứ hay ở nhà với hai người bà, tự tôi nấu cơm, giặt quần áo, làm đồ ăn,…Cứ mỗi lần cha mẹ về là nhà vui hẳn lên, nhưng không được mấy ngày lại đi, buồn lắm! Hồi ấy không bị đòn mà tôi khóc miết. Cứ mỗi đêm nghe nội trở mình mở cửa đưa cha mẹ tôi đi thì tôi lại khóc. Tôi không dậy, chỉ nằm đó mà khóc, chắc cha nghĩ là tôi còn ngủ nên cũng chẳng gọi, chỉ có nội hay bảo tôi "có cái gì mà khóc". Tôi lúc ấy cũng không biết có cái gì mà khóc nữa, có lẽ vì thấy cô đơn và lẻ loi. Có hôm tôi đang học trong lớp thì cha tìm tôi, chắc cha về thăm nhà, nhưng không đợi được tôi tan lớp nên cha đến trường. Tôi nhìn thấy đôi mắt cha đỏ hoe, vô tâm làm sao, tôi hỏi cha uống rượu à, thật ngốc, cha cho tôi hai mươi nghìn, rồi cha ôm tôi vào lòng… Cha khóc! Cho tới bây giơ, tôi 18t, tôi thấy cha tôi khóc hai lần, là lần ấy và lần nội tôi mất! Con người cứng cỏi như cha hình như không biết khóc là gì. Ngày em tôi bỏ cả nhà ra đi, mẹ và nội tôi khóc ròng, nhưng cha thì không. Tôi chỉ thấy cha nằm buồn, không nói chuyện với ai, kể cả tôi. Và từ đó, cha hầu như không bao giờ nhắc tới em tôi nữa. Vậy đó, hình ảnh cha trong tôi là một cái gì đó rất tuyệt vời và vững chắc.
 
            Cha thương tôi thật nhiều, ở nhà, nếu tôi không khuyên được cha thì không ai khuyên được! Tính cha tôi là vậy, có nhiều khi hai mẹ con tôi giận cha, tôi cứ tức anh ách, sao cha không nghe mình! Nhưng dù thế nào thì cha cũng là cha của tôi. Một người cha tuyệt vời, dạy tôi không biết bao nhiêu là thứ. Cha đã dành hết cả cuộc đơi cho tôi rồi, vì vậy tôi luôn tự nhủ phải sống cho đàng hoàng tử tế, để cha luôn tự hào về con gái của cha. Tôi muốn nói với cha rằng "Cha ơi, con yêu cha nhiều lắm!"
 
Huỳnh Thị Thúy Phương
08QK3
 
 
 
 
 
 
 

Tin khác:
  • Tết này con không về ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Ngày hội tuyệt vời ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Quê hương ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Mái trường thân yêu ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Liên hoan giọng ca vàng Hùng Vương ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Hương mùa hè ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Chủ nhật xanh, một ngày vui và ý nghĩa ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Con đường đại học ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Gia đình ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Đổi mới phương pháp giảng dạy và học tập các môn khoa học Mác Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh tại Trường Hùng Vương ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • GS. TS Nguyễn Chung Tú được phong tặng danh hiệu Nhà giáo nhân dân ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Hồi ký: Kỷ niệm vui ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Trường ĐH Hùng Vương xây dựng thành công hệ thống quản lý chất lượng QMS-ISO 9001:2000 ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Đổi mới phương pháp giảng dạy đi đôi với đổi mới phương pháp học tập ( 2009-02-05 10:46:45 )
  • Tư vấn tuyển sinh Online
    Liên Kết
    Thăm dò dư luận
    Bạn quan tâm đến ngành học nào của trường Đại học Hùng Vương ?
    Công nghệ sau thu hoạch
    Du lịch
    Kế toán
    Quản trị kinh doanh
    Quản trị bệnh viện
    Tài chính ngân hàng
    Công nghệ thông tin
    Ngoại ngữ
    Công nghệ kỹ thuật xây dựng