Sống là không chờ đợi.

 

  1. DÀN Ý:
  2. Mở bài:

Trong bức tranh tổng thể đa màu sắc của cuộc đời đã có bao lần bạn tự nhìn lại, xem cách phối màu của mình thế nào? Cái bạn nhận thấy được đó chính là triết lí sống…Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng với tôi, “ sống là không chờ đợi”.

  1. Thân bài:
  2. a) Giải thích:

Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

b)Bàn luận:

– Sống để thành công (cá nhân).

– Sống để yêu thương ( tập thể).

– Sống là không chờ đợi không phải là sống nhanh, sống hối hả để rồi quên đi những giá trị thực của cuộc sống.

– Sống là không chờ đợi thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão.

c)Bài học nhận thức: Nhìn vấn đề theo một chiều hướng khác, đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt.

  1. Kết bài:

Bailey có câu: “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” Cuộc đời là một chuỗi những chông gai, thử thách đang chờ đợi con người ở phía trước. Vì vậy việc xác định cho riêng mình một triết lí sống là điều đầu tiên ta nên làm khi muốn vươn đến thành công.

  1. BÀI LÀM:

 

Cuộc sống là một đường chạy marathon dài vô tận, nếu ta không cố gắng thì sẽ mãi bị bỏ lại ở phía sau và không bao giờ tới đích.

Trong nhịp sống ồn ã, náo động của phố thị, giữa những xô bồ tranh chấp của người với người trong cuộc đời; đôi lúc con người ta lại dành cho riêng mình những khoảng lặng để suy ngẫm. Suy ngẫm về những gì đã qua, những chuyện đang làm và hướng đến tương lai. Giống như một bản nhạc có nốt thăng, nốt trầm, đời người cũng vậy. Được sinh ra với những chuỗi ngày bất tận của niềm vui, nỗi buồn… mọi thứ cứ lần lượt đan xen nhau tạo thành một bức tranh tổng thể đa màu sắc. Ngắm nhìn bức tranh ấy, đã bao lần bạn tự hỏi: “ Nó có ý nghĩa gì?”, “Giá trị thật sự nằm ở đâu?”, “Làm thế nào để bức tranh ấy hoàn hảo nhất?”…Câu trả lời chính là ở triết lí sống của mỗi người hay nói cách khác đó chính là nguyên liệu, là màu tô mà bạn sử dụng để vẽ.  Dù có yêu thương, lạc quan hay cố gắng thì theo tôi tất cả đều chỉ nằm vỏn vẹn trong duy nhất một từ “SỐNG”. Sống trọn vẹn để yêu thương, sống can đảm để thành công…vì bởi “sống là không chờ đợi”.

Ngạn ngữ Anh có câu: “Triết lí sống là một cánh buồm, còn cuộc đời là một con tàu. Không có buồm tàu sẽ lênh đênh trôi dạt vô bờ bến”. Câu nói ấy phần nào đã khẳng định được ý nghĩa quan trọng và vai trò to lớn của việc xác định triết lí sống đối với mỗi người. Vậy thế nào được gọi là triết lí sống? Triết lí sống là những quan điểm, quan niệm tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Nó được đặt ra như một kim chỉ nam để hướng con người đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hay nói cách khác triết lí sống chính là bệ phóng, là nền tảng để mỗi chúng ta dựa vào tìm cách  sống, cách ứng xử sao cho hợp lẽ, khôn ngoan nhất.

Cuộc đời là một bức tranh đa sắc màu và hiển nhiên ý nghĩ, suy tư cũng khác nhau. Vậy triết lí sống của bạn là gì? Riêng tôi, triết lí sống chính là ở thời gian, ở cách sắp xếp mọi thứ trong cuộc sống này. Giữa xã hội bộn bề với đủ mọi lo toan, con người khác nào một quay luôn bị xoay vần. Ta muốn thành công, ta muốn thành đạt vì thế mồ hôi, công sức bỏ ra đâu phải dễ. Mà thời gian thì vô hạn, cuộc đời hữu hạn, nên những ý nghĩ, sự sáng tạo làm thế nào để thực hiện hết. Chỉ có cách duy nhất, đó là SỐNG! Sống trọn từng giây, từng khoảnh khắc, từng ngày. Từ khi còn bé tôi đã được bà dạy rằng: cuộc sống sẽ chẳng có gì là dễ dàng, mọi thành công sẽ không bao giờ tự đến mà tất cả đều do con người nắm bắt lấy. “Sống là không chờ đợi”. Hôm nay, ta còn được vui cười, hạnh phúc bên người thân nhưng chắc gì ngày mai ta còn hiện hữu trên cõi đời này. Mỗi lần nghĩ như thế, tôi lại bất giác rùng mình, cơ thể như được tiêm vào một liều thuốc để sống sao cho tích cực hơn, có ý nghĩa hơn. Chẳng bởi thế, khi học thơ Xuân Diệu bản thân nhận thấy có một phần hồn của mình ở đâu đó:

“Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật”

Đã có nhiều lúc tôi thắc mắc: “Những gì ta có thể làm được trong hôm nay tại sao cứ phải chần chừ, để dành cho ngày mai?” Cuộc sống là một bữa tiệc với hàng loạt những trải nghiệm, những món ăn chờ đợi con người thưởng thức. Hết ngày này đến tháng kia, mỗi ngày đối với bản thân tôi đều mang một hương vị mới, một mùi thơm riêng. Tại sao một năm không phải có 1 ngày mà đến tận 365? Đó là bởi tạo hóa, bởi chúa Trời muốn con người lần lượt nếm đủ các vị đắng, cay, ngọt, bùi; trải qua đầy đủ mọi cảm giác cơ bản của loài người hỉ, nộ, ái, ố…Vì thế, mỗi ngày là một trang mới, là một món quà mang những đặc trưng riêng mà chúng ta lại chẳng có cớ gì từ chối món quà đặc biệt ấy cả. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ, thoăn thoắt chẳng chờ đợi ai. Còn mỗi cá thể là một bông hoa, vì thế chúng ta phải biết trân trọng, biết tận dụng để “cháy” hết mình, bung tỏa sao cho đẹp nhất.

Có ai đã từng nói: “Hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới; trở thành con người tốt nhất mà bạn muốn trở thành; vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những điều bạn muốn làm.” Vâng! Chỉ có một cuộc sống và một cơ hội. Đó chính là tất cả của một đời người. Đã gọi là  “mơ” thì chẳng có ai ngăn cản nhưng hơn hết ta hãy tìm cách biến ước mơ ấy thành hiện thực, mang giá trị của mình đóng góp cho đời, ghi dấu ấn của bản thân trên cuộc sống này. Có thể nói thành công được tạo nên từ nhiều yếu tố khác nhau nhưng một trong số đó là phải biết nắm bắt cơ hội. Cơ hội chợt đến rồi vụt đi chỉ trong chớp mắt – chớp mắt của sự thành công, chớp mắt để thực hiện ước mơ. Trì hoãn đồng nghĩa với thất bại bởi không ai lấy được thời gian đã mất – dù chỉ một giây. Suy nghĩ kĩ rồi đưa ra một quyết định nhanh chóng nhất bởi cuộc đời sẽ không cho ta lần thứ hai, đừng để phải hối hận tiếc nuối khi nhìn lại.

“Sống là không chờ đợi” còn là cách để ta biết yêu thương, quan tâm mọi người hơn. Trong cuộc sống, chúng ta lại thỉnh thoảng bắt gặp trường hợp ai đó cứ chần chừ, trì hoãn để rồi lại đánh mất đi điều đáng quý. Chẳng hạn như việc bạn phải lòng một cô gái lớp bên. Bạn muốn cô ấy biết tình cảm của mình nhưng lại dè dặt không dám nói?…..Vâng! Điều ấy theo tôi chẳng có gì đáng sợ và lời khuyên dành cho bạn là tại sao không thử bắt chuyện, làm quen với cô ấy. Bởi biết đâu, tình yêu sẽ đến với bạn thật sự. Cuộc sống đã dạy cho tôi biết rằng: khi có một ngọn đồi chắn ngang trước mặt, đừng nghĩ rằng việc chờ đợi sẽ làm nó nhỏ lại….Đã có bao giờ bạn chạy đến ôm mẹ và nói rằng “con yêu mẹ”? Đã có mấy lần bạn khen món ăn mẹ làm thật ngon? Và phải chăng đã rất lâu rồi bạn không tỉ tê thật lòng với tụi bạn: “ Cảm ơn tụi mày đã ở bên khi tao cần nhất” chỉ vì ngượng…Còn tỉ tỉ điều chúng ta vẫn thường tự nhủ rằng “có dịp hẳn nói” hay “một ngày nào đó”. Và rồi kết quả liệu có phải ai trong tất cả chúng ta cũng có thể chờ được đến ngày đó? Bạn có thể chờ được nhưng mẹ không thể. Bạn có thể chờ được nhưng tụi bạn đã mỗi người một nơi. Vậy tại sao chúng ta không sống ngay cho hiện tại? Tại sao không thay đổi thứ ngôn ngữ kiểu “tôi hi vọng, tôi muốn, tôi mong sao….thành tôi phải hoàn tất công việc ngay bây giờ”?

Có lẽ khi gặp vấn đề này, nhiều ý kiến trái chiều sẽ nổi lên, cho rằng “Sống là không chờ đợi” là sống nhanh, sống hối hả, con người sẽ dần quên đi những giá trị thật sự tồn tại quanh mình. Nhưng không, nếu ai có ý nghĩ như vậy thì thật sai lầm! Nếu như “căn bệnh trì hoãn” làm  ta chậm phát triển, lãng phí thời gian, làm bản thân tụt hậu so với thời đại thì quan niệm “sống là không chờ đợi” sẽ phần nào thúc đẩy được năng lực của mỗi người, giúp bản thân sống năng động, tự tin hơn, làm chủ được mọi tình thế. Nó thể hiện được cá tính mạnh mẽ, bản lĩnh và dám đương đầu với thách thức; khát khao được hòa nhập với đời, khát khao thực hiện ước mơ, hoài bão. Nhìn đi cũng phải nói lại bởi đôi khi chờ đợi cũng là một điều tốt, là dấu hiệu đầu tiên của những người có văn hóa, của kẻ khôn ngoan…Nhưng tôi xin lưu ý rằng: “chờ đợi” khác “trì hoãn”. Và hiển nhiên điều ấy cũng chỉ đúng trong một số trường hợp, bởi trên đời này chẳng có gì là tuyệt đối. Điều đó lí giải tại sao “bút chì lại có tẩy”…

Liệu có bao giờ ta tự đặt tay lên tim mình và hỏi: “Nếu chủ còn một ngày để sống, mình có hối tiếc điều gì chưa kịp làm, chưa dám làm, có nên làm điều ấy ngay lúc này ?”. Là một trong những thế hệ thanh niên, tôi thấy tiếc cho cuộc đời của những bạn trẻ đã sống hoài, sống phí, lao mình vào con đường ăn chơi. Tại sao chúng ta không sống cho thực tại? Tại sao lại không sống tốt với bản thân mình? Hạnh phúc là đâu? Không phải danh vọng, tiền bạc mà đó chính là gia đình, là người thân xung quanh, là những điều tưởng chừng giản đơn hiện ra hằng ngày trong cuộc sống. Ta vẫn thường nghĩ đến “ngày mai” như một khái niệm diễn ra hết sức bình thường : “đương nhiên ngày mai sẽ đến”, “ngày mai đi, tất nhiên rồi”, nhưng cuộc đời, số phận chẳng ai báo trước được điều gì. Vậy thì cứ sống, cứ nuôi nhiệt huyết cho những đam mê bởi cuộc đời còn lắm những chông gai, thách thức. Sống để “Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.” (Bailey) Mong sao mỗi người hãy mạnh dạn tô màu cho bức tranh cuộc đời mình thêm sinh động, tươi tắn. Nào, hãy đứng dậy và hành động ngay đi!

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *